11
Tháng 3
09

Kim Anh: Tội ác mang gương mặt thơ ngây?



Đã hơn 3 tuần kể từ khi công an Hà Nội tìm ra thủ phạm giết người trên xe Lexus. Từ khi dời giảng đường đại học, Kim Anh cũng ngần ấy ngày phải bắt đầu cuộc sống sau song sắt của một người tù. Nhưng trái với sự lo lắng của nhiều người rằng, với tuổi đời quá trẻ, cô gái mang gương mặt thơ ngây sẽ bị suy sụp khi cuộc đời bị bất ngờ rẽ sang một ngã khác, đắng cay hơn, tăm tối hơn…

Kim Anh trong những ngày đầu tiên tại trại giam Hà Nội vẫn hoàn toàn bình thường. Chỉ có điều duy nhất cô phàn nàn là cuộc sống ở trong trại giam không giống như ở nhà, phòng giam thì lạnh lẽo cô đơn quá mà cô thì từ bé đến lớn toàn ăn sung mặc sướng…

Theo quy định của pháp luật, những đối tượng đã bị Đội Điều tra trọng án “sờ gáy” đều là tội phạm nghiêm trọng hoặc đặc biệt nghiêm trọng. Căn phòng làm việc của đội điều tra trọng án trên tầng 3 của ngôi biệt thự Pháp cổ số 7 Thiền Quang, trụ sở chính của phòng CSĐT tội phạm về trật tự xã hội của Công an Hà Nội, hầu hết thủ phạm của những vụ án nghiêm trọng nhất Hà Nội đều phải đến đây và ở lại trong những ngày đầu tiên khi mà tội ác mới bị phát hiện.

Cũng bởi vậy mà ngưòi ta được chứng kiến nhiều lắm những hốt hoảng, hoang mang, cay đắng, những dằn vặt, nuối tiếc, xót xa của những người đã trót sa lầy vào tội ác. Những diễn biến tâm lí của tội phạm nhiều khi không giống nhau, tuỳ vào tính cách và hoàn cảnh phạm tội nhưng nhìn chung họ giống nhau ở một điểm là hoảng hốt khi tội ác bị vạch mặt chỉ tên.

Còn nhớ vụ giết người đốt xác ở Bạch Mai, thủ phạm là một bác sĩ tuổi ngoại tứ tuần. Người đàn ông đã từng bôn ba ở nước ngoài nhiều năm, từng có một đời vợ và nhiều đời người tình. Có học và từng trải là thế nhưng khi bị cơ quan điều tra gọi hỏi và đưa ra một vài chứng cứ thì dường như anh ta suy sụp hoàn toàn. Cũng tại căn phòng này, ông ta hốt hoảng đến gần như ngất lịm sau khi thú nhận toàn bộ tội lỗi.

Điều đó cũng chằng có gì lạ bởi nó phù hợp với lẽ thường – “có tật- giật mình”, “gieo gió gặt bão”.
Nhưng Kim Anh lại là một trường hợp đặc biệt. Cô gái mang gương mặt thơ ngây ấy lại bình tĩnh đến lạnh lùng ngay từ cái đêm 19/2, khi cơ quan công an đưa cô từ khu vực nhà người yêu về đội điều tra trọng án… Không hoảng hốt cũng không suy sụp, lại có trí thức nên Kim Anh không quá khó khăn để bày ra hàng loạt những tình tiết ngoại phạm.

Rằng, cái đêm xảy ra án mạng là đêm bước sang ngày lễ tình nhân mà đối với một cô gái luôn coi tình yêu là điều thiêng liêng, thánh thiện như cô thì hà cớ gì lại chấp nhận qua đêm với một người đàn ông mà cô không còn tình cảm như anh Chính. Rằng, số điện thoại mà cơ quan điều tra tìm thấy trong máy của anh Chính cô đã thôi không dùng từ đó rất lâu rồi. Rằng, cô chỉ là một cô gái yếu đuối không thể là một kẻ sát nhân…

Bình tĩnh và tự tin, cô trình bày tất cả những điều đó với sự rành rọt hiếm thấy. Cho dù các tài liệu, chứng cứ chứng minh cho hành vi phạm tội của Kim Anh đã quá rõ ràng và Cơ quan điều tra cũng chỉ cho cô thấy điều ấy, nhưng cô vẫn không thừa nhận bất kì điều gì. Thức với cô gần như trắng đêm ấy, các điều tra viên hầu như không bắt gặp trên gương mặt xinh đẹp của cô bất kì một sự hốt hoảng nào, dù là thoáng qua. Gần sáng, đại uý Nguyễn Thị Phượng động viên cô đi ngủ…

Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy, người yêu cô cũng đến đây. Không bao giờ tin cô người tình bé bỏng thơ ngây là kẻ sát nhân, anh hối Cơ quan điều tra phải nhanh chóng trả tự do cho cô “để cô ấy còn đến giảng đường, còn đi thi vì cô ấy không dính dáng đến vụ án ghê rợn này”. Kim Anh đã từng tâm sự với đại uý Nguyễn Thị Phượng rằng, người yêu cô và gia đình anh ấy không hề biết gì về quá khứ không mấy tốt đẹp của cô, không biết rằng 18 tuổi cô đã là bồ nhí của một người đàn ông đã có gia đình và có con trai đúng bằng tuổi cô.

Trong mắt họ, cô là một cô gái danh giá, trí thức và xinh đẹp. Cô kể rằng, cô thường xuyên đến nhà người yêu, mẹ anh ta cũng quý cô như con gái và chỉ chờ mấy tháng nữa cô ra trường là đón cô về làm vợ hiền dâu thảo. Quá khứ không mấy tốt đẹp kia Kim Anh giấu khéo đến nỗi mẹ cô còn không biết gì. Cho dù, bà cũng là trí thức và theo như lời bà kể thì bà cũng rất quan tâm đến con.

Nhưng chính bà cũng không biết mối quan hệ trái đạo lí của con gái mình với anh Chính cho dù thành phố Cao Bằng thì nhỏ mà hai gia đình thì không xa nhau lắm. Trong mắt bà, Kim Anh ngây thơ, ngố lắm. Con bé cả ngày chỉ biết học. Lớp 4 rồi mà cháu không biết phân biệt gà trống với gà mái, đâu là cây mía, đâu là cây tre.

Trở lại câu chuyện của Kim Anh. Đã từng điều tra nhiều vụ án nghiêm trọng và đặc biệt nghiêm trọng nhưng trong trường hợp của Kim Anh dường như là một ngoại lệ. Ẩn giấu đằng sau khuôn mặt thơ ngây với đôi mắt sáng lấp loá sau cặp kính cận là một người đàn bà máu lạnh. Theo quy luật tâm lí thông thường, sau khi thực hiện xong tội ác, kẻ sát nhân thường có biểu hiện bất thường, mà thể hiện rõ nhất là buồn bã, lo lắng, mất ăn mất ngủ, thậm chí có người lo sợ đến nỗi tự tử hoặc bỏ trốn.

Nhưng Kim Anh thì không, ngay sau khi sát hại anh Chính một cách dã man, Kim Anh vẫn đi học bình thường, vẫn đi chơi với bạn bè và người yêu. Cuộc sống của cô bình thường như không thể bình thường hơn được nữa. Thế cho nên, thái độ của cô với Cơ quan điều tra buổi sáng hôm 20/2 cũng thực là điều dễ hiểu…

Sau này, Kim Anh khai nhận với cơ quan công an rằng, sau khi cứa cổ anh Chính, thấy anh ta lái xe bỏ đi, nghĩ rằng anh Chính chỉ bị thương nên đó có thể nguyên nhân Kim Anh không có ý định bỏ trốn mà chỉ chuyển nơi ở do sợ sau này sẽ bị trả thù. Nhưng điều này có vẻ không đáng tin vì chỉ ngay buổi sáng hôm sau, hầu hết các tờ báo ở Hà Nội đều đăng tin về cái chết của nạn nhân.


Kim Anh gặp mẹ trong nghẹn ngào nước mắt

Vì thế, có một khả năng khác được suy đoán là khi biết tin anh Chính đã chết, biết chắc Cơ quan điều tra sẽ rà soát những người bỏ trốn khỏi nơi cư trú nên Kim Anh đã cố gắng bình tĩnh và sinh hoạt như trước kia, tránh bị phát hiện. Nhưng cho dù suy đoán đó có chính xác hay không thì việc một cô gái trẻ, chưa từng vào tù ra tội lần nào duy trì được thái độ bình tĩnh sau khi thực hiện hành vi giết người dã man như cô quả là hiếm có. Điều ấy không chỉ chứng tỏ khả năng che giấu tội ác của cô mà còn cho thấy sự xuống cấp của đạo đức khi cô vô cảm trước tội ác của chính bản thân mình.

Trở lại câu chuyện về cuộc điều tra. Sau một đêm bai bải chối tội, không thừa nhận bất kì một điều gì, sáng ngày 20/2, được cơ quan điều tra động viên thuyết thực, cô đã nhận tội với mong muốn sẽ được hưởng quy định của pháp luật về việc người phạm tội khai báo thành khẩn sẽ được khoan hồng. Nhưng cô đặt điều kiện sau khi khai báo phải được gặp người thân.

Vì tình người và cả sự nhân đạo của pháp luật, cơ quan điều tra đã đồng ý cho cô gặp tất cả những người mà cô là cho là thân yêu nhất: cha mẹ ruột, mẹ người yêu. Đêm hôm đó, tại trụ sở Đội Điều tra trọng án, trong khi đại uý Nguyễn Thị Phượng và đồng đội của chị vì nhiệm vụ phải thức trắng đêm để trông giữ cô thì cô ngủ ngon lành, ngáy o o suốt đêm, bình thản một cách lạ lùng…

Sáng ngày 21/2, Cơ quan điều tra tiến hành thực nghiệm điều tra. Theo đó, cô phải diễn lại hành động sát hại nạn nhân dưới sứ giám sát của Cơ quan điều tra và đại diện Viện Kiểm sát. Đồng thời, cô phải đến hiện trường là ngõ 279 Đội Cấn để chỉ địa điểm xảy ra vụ án. Các phương án bảo vệ hiện trường, giám sát chặt chẽ thủ phạm để tránh xảy ra những trường hợp đáng tiếc như thủ phạm bỏ trốn hoặc có những vấn đề về sức khoẻ (như ngất đi do quá sợ hãi, tự tử…) đã được cơ quan điều tra tính toán một cách kĩ lưỡng.

Nhưng cô đã bình tĩnh một cách lạ kì khi diễn lại các hành vi tội ác. Không hoảng loạn, thậm chí cũng không hề run rẩy, cô cầm dao diễn tả lại tất cả những gì cô đã làm trong đêm 13/2. Trên đường từ hiện trường trở về trụ sở Đội Điều tra trọng án, cô vẫn giữ được thái độ bình thường như thế. Thậm chí, khi điều tra viên Đặng Việt Quảng và địa uý Nguyễn Thị Phượng nói rằng muốn nghe cô hát vì biết cô là cây văn nghệ thì cô đã hát ngay bài hát của nhạc sĩ Hoàng Vân- “Bài ca người giáo viên nhân dân”.

Thái độ bình thản của cô làm tôi chợt thắt lòng nhớ đến một người đàn bà phạm tội khác, trong vụ án đã từng làm xôn xao Hà Nội khoảng chục năm về trước. Đó là Nguyễn Thị Duyên (tức Quỳnh), kẻ đã dã man ném một bé gái khoảng 3 tuổi là con riêng của chồng xuống sông Hồng vì ghen với quá khứ của chồng. Quỳnh có nhiều nét giống với Kim Anh, cùng là phụ nữ, cùng có học, cùng phạm tội khi còn rất trẻ.

Quỳnh bị bắt khi mới 19, đang học dở đại học và bị Toà án nhân dân Hà Nội tuyên án tử hình khi 21 tuổi. Nhưng may mắn cho Quỳnh, vì cô vừa phạm tội khi vừa sinh con được 3 tháng nên năm 1999, nhờ quy đinh 32 của Quốc hội quy định không tử hình với phụ nữ đang nuôi con nhỏ dưới 36 tháng tuổi, Quỳnh đã được ân giảm xuống chung thân.

Sau gần chục năm sau kể từ ngày Quỳnh được tha tội chết, trong một chuyến công tác tới trại giam số 5 Thanh Hoá, nơi cô thi hành bản án chung thân, tôi đã gặp lại Quỳnh. Cô sọm đi nhiều so với ngày tôi gặp cô khi mới bị bắt. Đôi vai gầy nhô lên sau làn áo tù kẻ sọc rộng thùng thình. Cô bảo, ở tù không quá khổ nhưng ngần ấy năm cô luôn bị giày vò bởi những ám ảnh tội lỗi do mình gây ra nên không thể nào sống yên được.

Mà không phải chỉ đến khi được ân giảm án tử hình rồi cô mới thế. Ngay từ khi còn ngồi ở trại giam chờ xét xử, cô đã gửi một bức thư chan chứa nước mắt cho chồng tạ tội, rằng: “Trong lúc này đây em chẳng biết nói gì với anh cả… Không biết rằng cuộc đời em sẽ phải cách ly với xã hội một thời gian dài hay em phải vĩnh viễn ra đi mang theo bao nhiêu sự ân hận xót xa mà nợ đời này em không trả được. Cứ mỗi ngày trôi qua là hai hàng nước mắt lại cạn dần đi”.

Và rồi, sau đó, hàng chục năm trôi qua với bao biến động đắng cay trong cuộc đời của một người đàn bà nhưng cô vẫn luôn bị dằn vặt. Có lẽ vì thế mà Quỳnh không béo lên được. Cô chỉ nặng có 40 cân. Phần vì trại giam quá xa, phần vì thời gian dài đằng đẵng làm cha mẹ cô mệt mỏi nên đã lâu rồi cô không được thăm nuôi, chỉ nhận được quà và tiền từ quê gửi lên qua đường bưu điện. Nhưng cô bảo rằng cô không dám đòi hỏi quá nhiều vì cô là một kẻ tội lỗi.

Chồng cô cũng đã lấy vợ khác. Cô cũng không dám giận hờn gì vì “tội ác của em làm sao anh ấy tha thứ được”. Và, cô khóc. Đôi vai gầy rung lên từng chập: “Chị ơi, giá mà em chết được thì tội lỗi mới được giải thoát”. Tôi chợt thấy thương những giọt nước mắt đắng cay ấy và hiểu khi con người không vô cảm mà còn biết day dứt, biết ám ảnh về tội ác của chính mình khi ấy họ còn hy vọng hoàn lương.

Bằng không thì con đường hoàn lương sẽ trở nên xa ngái…

Theo



Member of Susugroup

axtt

Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ…. Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.

Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.

Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí “nửa cuộc đời” cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì!